Chương thứ tư – 2
Sau đó hắn đưa mắt hỏi ý Long Phong, lắc lắc đầu, hắn mới hung tợn trừng mắt nhìn đối phương, bất đắc dĩ quay đầu phân phó tuớng lĩnh: “Truyền lệnh ta, không được bao vây, để bọn họ rời đi.”
Thanh niên kinh ngạc nhìn Phương Sử, vừa kéo người lùi lại vừa quát to: “Không được theo, yên tâm, chỉ cần chúng ta an toàn rời đi sẽ thả hắn trở về, không được đi theo, nếu không ta lập tức giết hắn.”
Hắn nói nhưng kỳ thật trong lòng cũng thấy kỳ quái, vừa rồi chính mình đã rơi vào đường cùng, ngoại trừ liều chết chiến đấu cũng không còn cách nào khác, ai ngờ người này bỗng nhiên xuất hiện, còn âm thầm tiếp cận giúp hắn, vốn không quá hy vọng, không ngờ dùng người uy hiếp lại thật sự dùng được.
Thanh niên đang lúc nghĩ ngợi, không biết rằng trong lòng Phương Sử kỳ thật rất sợ hãi, lúc đó nhìn cảnh nhóm đạo phỉ cướp của người giàu chia cho người nghèo này bị vây quét sát hại, một lúc nhất thời, không để ý đến hậu quả liền giả bộ ngã xuống, nháy mắt ra hiệu cho người kia dùng mình uy hiếp.
Đến khi người bị tóm lôi dậy, mới đột nhiên nghĩ đến, mình bất quá là một cái huyện lệnh nho nhỏ, cho dù thăng quan cũng chỉ thành một ngự sử nho nhỏ, lại còn là một ngự sử cứng đầu dưới quyền Long Phong, có khi nào hắn cao hứng mượn tay người loại bỏ mình không, còn nói gì chuyện cứu người, thật nực cười, hắn là thân phận gì chứ a.
Ai ngờ đại tướng quân Tề Anh với hoàng đế trao đổi mắt xong lại vì mình mà thả nhóm đạo phỉ.

